Tâm thư Gửi Người Con Đất Việt”Chúng Tôi Không Phải Việt Kiều”

tam thu gui nguoi con dat viet
TÂM THƯ GỬI NHỮNG NGƯỜI CON ĐẤT VIỆT.
“NỖI TRẢI LÒNG CỦA NGƯỜI ĐI LAO ĐỘNG NƯỚC NGOÀI”.
Đọc những dòng bình luận trên một tờ báo nhỏ,về thông tin “2 bạn du học sinh từ nhật bản trở về dương tính với virus corona”.Mình cảm thấy rất”buồn”.Không hiểu tại sao lại có nhiều bình luận khiếm nhã như vậy.
Mình cũng là một du học sinh,đợt vừa rồi nhà nước cử máy bay sang đón cộng đồng người việt ở nhật mình rất là vui mừng,khi được đảng và nhà nước quan tâm,nhưng niềm “vui” chưa được bao lâu thì nghe tin trong số đó có 2 bạn bị nhiễm.Trong lòng vừa “buồn” vừa “lo lắng”.
Nhưng nỗi “buồn” lên tới cực đỉnh đó chính là đọc được những dòng bình luận như thế này đây:”sắp công bố hết dịch rồi sao lại về,đừng về nữa đất nước không cần chúng mày”,một bình luận khác”không cho bọn nó về bọn việt kiều lắm tiền nhiều của”,”đất nước đang yên ổn,về làm gi?”….đọc mà nhói cả con tim.
Xin thưa rằng trong hoàn cảnh khó khăn,dịch bệnh phức tạp như thế này,chúng tôi cũng có thể hiểu được nỗi khó khăn vất vả của các bạn.khi nhà hàng,khách sạn…đóng cửa,khó khăn thêm phần khó khăn,nhưng các bạn vẫn còn rất may mắn,đó là vẫn có những cỗ máy “ATM gạo” miễn phí không thu lấy một đồng,vẫn có những gian hàng thực phẩm “tình thương”…và khi bị cách ly vẫn được nhà nước chu cấp chu đáo không lấy phí….
Còn chúng tôi cũng là người “Việt Nam”,hầu như đi ra nước ngoài cũng chỉ là một con đường bắt buộc,người thì muốn thoát nợ,người muốn thoát nghèo,…hàng trăm ngàn lí do.Nhưng tôi tin một điều chẳng ai muốn xa người thân,xa vợ con,bố mẹ và ngôi nhà của mình.
Chúng tôi ở đây dịch bệnh còn đáng sợ hơn ở “Việt Nam”rất nhiều,khi dịch bệnh hoành hành,chúng tôi không có những cỗ máy “ATM gạo,cũng không có những gian hàng “miễn phí”….cũng không được về quê để bố mẹ lo cho cái ăn cái mặc.Công việc thì không có,mà tiền nhà,tiền điện,tiền nước vẫn phải trả hàng ngày…khó khăn chồng chất khó khăn.
“Trông chờ vào nhà nước họ chu cấp ư thì không biết đến khi nào???”
lao dong nhat
Còn nữa cái mác “việt kiều” không biết ai gắn cho,nhưng xin thưa rằng chúng tôi không phải “việt kiều” mà chúng tôi là lao động chân chính,là con người VIỆT NAM máu đỏ da vàng.
Không phải chỉ có dịch chúng tôi mới tìm về việt nam đâu,mà nỗi nhớ việt nam luôn nằn trong tim chúng tôi đó các bạn ak,chúng tôi chỉ đợi ngày hoàn thành nghĩa vụ,để trở về nơi chôn rau cắt rốn của mình mà thôi.Có những đên nằm một mình tủi thân mà khóc,điện về nhà bố mẹ hỏi có “ổn không?” Chúng tôi vẫn phải nghẹn ngào để thốt lên câu là con ”ổn”.
Lại nói về chuyến bay đó,đó là chuyến bay chỉ những người thực sự khó khăn họ mới về.Họ đã bỏ ra một chi phí không hề nhỏ,cũng phải xin phép đại sứ quán trong một thời gian khá dài mới có được tấm vé lên chuyến bay đó các bạn ạ.Về việt nam họ chắc chắn bị cách ly cùng với cả phi hành đoàn.Hãy yên tâm chúng tôi biết sự nguy hiểm của dịch bệnh này.Chúng tôi sẵn sàng trả các chi phí trong thời gian cách ly nếu được nhà nước yêu cầu.Xin hãy tin chúng tôi?
Vì vậy xin đừng “ghẻ lạnh”,xin đừng xa lánh và gọi chúng tôi là “virus corona”.Cũng xin đừng “ích kỷ”.Vì tôi biết rằng con người Việt Nam không phải thế,người Việt Nam luôn giàu lòng nhân ái và giàu lòng vị tha.
Mình viết bài viết này với mong muốn người việt nam mình hãy đoàn kết,trong hoạn nạn đừng từ bỏ người dân của mình.mong cộng đồng chúng ta hiểu và cảm thông cho nhau.Nghe theo hiệu lệnh của chính phủ đoàn kết chống dịch,đẩy lùi dịch bệnh,không bỏ sót một người dân nào.Cũng mong các bạn có về xin hãy tuân thủ đúng quy định cách ly của nhà nước để người dân yên tâm nhiều hơn nhé.
Nhật bản:25/04/2020.
XIN ĐỪNG XA LÁNH CHÚNG TÔI.CẢM ƠN CHÍNH PHỦ LUÔN QUAN TÂM LO LẮNG CHO NGƯỜI LAO ĐỘNG Ở NƯỚC NGOÀI,MONG RẰNG SẼ CÓ NHIỀU CHUYẾN BAY HƠN NỮA.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bình luận